Trường Cũ Nam Phương Ở Đâu

Bậu thanh lịch phả Rạch Miễu, Qua lẽo đẽo theo sau Đôi láng trăng trên đầu (ơ hờ), hường nlỗi áo cô dâu Áo Bậu đỏ cánh con kiến (ơ hơ), da Bậu xoàn phù sa Mắt ngời xanh nước biển, tlặng Bậu hồng lòng Qua.

Bạn đang xem: Trường cũ nam phương ở đâu

Bậu quý phái phà Rạch Miễu, ngúng nguẩy xuống Bến Tre Về Cái Mơn, Lương Hòa xuất xắc là, Về Sơn Đốc, Ba Tri ? Guốc Bậu rụng giờ đồng hồ lá (ơ hơ), thoáng mùi có tác dụng duyên ổn Thoáng mùi hương thương thơm vượt đỗi, mùi hương tình Lục Vân Tiên.

Đợi ánh trăng lên đầu trên cầu soi bước em về Lòng Qua nlỗi nhỏ nước, lênh đênh vào vào ước ao ghi nhớ Vịnh Bến Tre tyên bồi hồi, lòng hy vọng theo bạn ơi.

Bậu sang phả Rạch Miễu, vô Chợ Giữa nhởn nhơ Về Trúc Giang đã hóng tốt về, Cù Lao Ốc trăng mơ? Tức bàn chân vấn vít (ớ hơ), quanh quanh quẩn vòng tdiệt thông thường Bóng dừa vương vãi áo mỏng mảnh, in đậm chùm yêu thương thương thơm.

Xem thêm: Shower Gel Là Gì? Hướng Dẫn Sử Dụng Shower Gel Đúng Cách Để Mang Lại Hiệu Quả Cao

Bậu quý phái phà Rạch Miễu, thăm trường cũ Nam Phương Lư lắc lư xe cộ thổ (ha) chiêu mộ .. Cnhát ơi quá đáng yêu và dễ thương ! Quyết lòng theo bén gót (ớ hơ), năn uống nỉ hoài hổng nghe Ước gì đương băn khoăn, chạm mặt niềm vui Bến Tre !

Bến Tre, ơi Bến Tre ời ! Có nhớ gã thương thơm hồ Khua dầm trong nắng đục Lẩn thẩn sầu buôn bán thơ

Bến Tre, ơi Bến Tre Bến Tre, ơi Bến Tre !


Ở bên trên là ca khúc : Phải Lòng Con Gái Bến Tre, một ca khúc siêu danh tiếng của nhạc sĩ Phan Ni Tấn, phổ thơ của Luân Hân oán. Có một số tư liệu khắc ghi yếu tố hoàn cảnh biến đổi bài hát nàhệt như sau : Vào khoảng tầm năm 1979, nhạc sĩ Phan Ni Tấn long dong về Mỹ Tho đùa, ông ngủ lại Mỹ Tho một tối. Sáng ra xuống phả Rạch Miễu xẹp xuống Bến Tre để thăm người đồng bọn là đơn vị thơ Luân Hoán thù, tuy thế nuối tiếc là ko chạm chán. Đời nhạc sĩ Phan Ni Tấn năm đó như nhau 6 bình trôi, bởi vì ông mới đi học tập tôn tạo về, đang tìm đường “ra đi”. Thập niên 80 nhạc sĩ Phan Ni Tấn gặp mặt công ty thơ Luân Hoán sống Montreal, Canada. Ông tất cả nói lại mẩu truyện về Bến Tre năm 1979, với gắng là bên thơ Luân Hân oán có tác dụng thơ, nhạc sĩ Phan Ni Tấn phổ nhạc yêu cầu ca khúc Phải Lòng Con Gái Bến Tre.


Lời thơ của Luân Hoán : Ta như mong muốn được làm thi sĩ Nhờ đang phải lòng phụ nữ Bến Tre

Bậu qua phả Rạch Miễu Qua lẽo đẽo theo sau Tiền Giang sông Cửu rộng Cđọng xem bản thân của nhau

Áo bậu đỏ cánh kiến Da bậu kim cương phù sa Mắt bậu xanh nước biển cả Tyên ổn bậu hồng lòng qua

Phà băng nghiêng sóng gấp Rạo rực hồn bạt ngàn Mắt bậu bi thảm vượt đỗi Thương thơm đời xoay lao Rồng ?

Nhớ ai ngó Cồn Phụng ? Phải lòng ông đạo Dừa Hay tương bốn ống sương Tàu Nhật chìm năm xưa

Bậu sang trọng phả Rạch Miễu Ngoay ngoảy về Bến Tre Qua quyết lòng sinh sống rể Năn uống nỉ hoài không nghe

Hổng nghe nhưng ngoái lại Hỏi ai cố gắng đậu lòng Ngớ ngẩn qua chợ Giữa Cầu Chẹt Săy, Mỹ Lồng

Bậu về Lương Hòa hả Hay Lương Qưới, Giồng Trôm ? Guốc quau rụng giờ lá Thoang phảng phất mùi thơm bần

Bậu về miệt Hương điểm? Hay Sơn Đốc, Giồng Tre? Ba Tri nồng muối hạt ngnóng Biển hát đất ở nghe

Bậu sang trọng phà Rạch Miễu Bậu qua bắc Hàm Luông Về Cái Mơn, Thạch Prúc Rừng lá xỉu ndại dột buồn

Qua đi theo bậu Hát nho bé dại trong trái tim Thơm thơm mùi hương măng cụt Mùi sầu riêng biệt, chôm chôm

Bậu ơi ttránh dẫu rộng Nhưng đâu bằng lưu giữ ước ao Sông rạch như gân tiết Man man nỗi mặn nồng

Dùng dằng bỏ ra nữa bậu Tay nắng nóng cầm tay hồng Mắc cỡ chi mang cỗ Chạm dịu hồn vai gần

*
Toắt con vẽ : Phải Lòng Con Gái Bến Tre.

Bậu quý phái phả Rạch Miễu Về Càu Móng Tân Hương Bóng dừa vươn áo mỏng manh Đọng xanh chùm yêu thương

Qua theo vào Bình Đại Qua theo bậu mang đến cùng Ghe thai, xuồng bố lá Quanh quẩn nẻo thủy chung

Qua theo vào Sóc Sải Hôn ô rô cóc kèn Bẻ gai chích tiết vẽ Nụ thơ tình sáng trăng

Thơ thơm thơm mùi hương ghi nhớ Mùi khép nnghiền làm duyên ổn Mùi khá Nguyễn đình Cphát âm Mùi tình Lục Vân Tiên

Bậu sang phả Rạch Miễu Về thăm trường Nam Phương thơm Lắc lư xe cộ thổ tuyển mộ Ớ sao mà dễ thương

Ví mặc dù ko ống kính Tài danh Lê Quang Xuân Lòng qua cố kỉnh dương bản Lộng lẫy nét thân thương

Ví cho dù cây bút ko bén Nlỗi Nguyễn Thị Ngọc Nhung Nhỏng Phan Thị Trọng Tuyến Cũng đặm đà thơm lừng

Qua thương thơm thương thơm bậu thừa Buổi sáng sủa đợi giữa trưa Buổi chiều ngóng buổi tối Ngày mon không nhốt vừa

Bậu lịch sự phả Rạch Miễu Mây nghiêng theo ngập dứt Huống đưa ra qua thi sĩ Không quắn quíu phát khùng

Hờn giận tảo lao Ốc Cáu tức cầu Ba Lai Hồn theo đuôi hứng láng Cớ sao cà lăm hoài ?

Ước chi đôi thần ngỗng Quậy lòng sông Bến Tre Cho bậu lag bản thân sợ Qua sát cánh bao che

Bậu ơi tin qua chớ Lắng lòng nghe qua thề Trước thần Phan Thanh Giản Nếu như nhưng u mê

Bậu quý phái phả Rạch Miễu Tìm ông già Ba Tri Làm mai lẫn nhau hả Đời đẹp nhất, đẹp mắt quá đi

Lòng em pkhá bên dưới nắng và nóng Lòng qua bén gót chân Lòng qua nương phân tử vết mờ do bụi Được thnghỉ ngơi được bâng khuâng

Bớ đàn ông Ngô Nguyên ổn Dũng Bớ phái nữ Cao Bình Minh Ta qua phả Rạch Miễu Lênh đênh theo giọt tình

Mách giùm ta, quẹo trái? Quẹo phải? tuyệt trực tiếp luôn Giữa lòng bổ bố Tháp Chân vấp váp hồn nhớ thương

Bậu ơi đừng nặng nề đễ Yêu thiệt xuất xắc vờ vịt Coi chừng qua bén rễ Sang phần đất Mỹ Tho

Dọa đùa cho vui vậy Thưa cô em Lương Hòa Gái vườn cửa dừa không còn xẩy Qua cũng nòi giống tài hoa

Cứng song đem nhau trớt Đây bánh tcố kỉnh Mỹ Lồng Đây bánh phồng Sơn Đốc Sính lễ lòng gởi lòng

Ngậm nghe trời khu đất nhớ Cá bống kèn kho tiêu Hòn mông mênh khép mở Mùi thay nắng nóng lên chiều

Bậu qua phả Rạch Miễu Qua Mỏ Cày nhởn nhơ Trúc Giang đang chờ đợi Thôi, bọn họ về nhà

Bến Tre Bến Tre hỡi Vó lưu giữ gã tmùi hương hồ nước Khua dầm loang nắng và nóng đục Lẩn thẩn sầu phân phối thơ

Thơ buôn bán hoài ko hết ? Nên cà đời phơ phất Bậu ơi ta lỡ dại? Hay vinh hoa bây giờ…


điều đặc biệt, lời bao gồm nhắc đến nhiều địa danh khét tiếng của Bến Tre. Đáng tiếc là theo thời hạn, một số trong những địa điểm đã trở thành thừa khđọng hoài niệm bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Dù còn mãi sau hay là không, những cái thương hiệu đất, thương hiệu sông, thương hiệu cồn, thương hiệu chợ… đang trở thành “thương thơm hiệu” tạo nên cốt giải pháp, dung mạo của con fan Bến Tre. Ví nlỗi địa điểm “trường Nam Phương” một trường dạy “Nữ công gia chánh” có từ trong thời điểm 1950, nơi có nhiều cô đàn bà đẹp mắt theo học tập “công dung ngôn hạnh”. Bài thơ không tính tình yêu nhắn gửi gái trai, còn nặng trĩu đều tâm tư với các nhân đồ vật lừng danh của xứ dừa Nam bộ nhỏng Nguyễn Đình Cđọc, Phan Tkhô cứng Giản, đặt biệt là nhân đồ dùng vnạp năng lượng cmùi hương Lục Vân Tiên cùng nhân đồ dân gian “ông già Ba Tri” giỏi “ông Đạo Dừa” in sâu vào trọng điểm cẩn người dân xứ dừa. Bài thơ còn kể đến các cây trái miền sông nước nlỗi chôm chôm, măng cụt, sầu riêng biệt v.v… cùng rất “ghe bầu, xuồng bố lá” tạo nên sự một sắc thái rất đặc biệt và tấp nập của một vùng quê hiền hậu hòa, hiếu khách hàng.

Phúc Ben (Trong nội dung bài viết bao gồm tìm hiểu thêm mối cung cấp tự trang : vangson.info cùng vanhocsaigon.com)